Chương 127 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Cordis ngồi ở phía ngoài cùng bàn ăn,cậu đứng lên, bước lên trước điều chỉnh trình tự dọn món của nhóm trùng cái.

Những trùng bưng thức ăn ra này chính là các đầu bếp trùng cùng học đồ luôn phục vụ cho Elian các hạ, công việc của bọn họ bao gồm toàn bộ công việc liên quan đến ẩm thực dưới Trùng đực các hạ.

Mấy giờ trước khi nhận được thông báo rằng quân thư đầu bếp của quân đoàn nhỏ muốn dâng món ăn của cậu ta cho các hạ dùng, Trùng đực các hạ đồng ý, toàn bộ phòng bếp liền tràn ngập bầu không khí bề ngoài thì vui vẻ mà thực chất quái dị, vì dù có quá nhiều trùng muốn dùng cách kỳ lạ để khiến Trùng đực các hạ chú ý, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy dùng trù nghệ để khiêu khích.

Bọn họ chưa bao giờ gặp qua loại khiêu khích như vậy.

Quân thư phụ trách bên cạnh trùng đực các hạ thông báo truyền đạt cho các đầu bếp trùng, tất cả đều nghẹn một hơi, cũng định như trước đây không thèm quan tâm đám trùng con không biết từ đâu đến kia, nhưng cũng lại muốn biết rốt cuộc loại quân thư nào mà có thể ngông cuồng đến mức này.

Khi được yêu cầu lên món, nhóm học đồ vẫn như bình thường làm việc, theo đúng quy tắc dâng món của các lão sư đầu bếp lên, không ngờ các hạ lại chủ động nhắc đến món ăn do trùng kia làm.

Nghe được quân thư bên cạnh các hạ lên tiếng, bọn họ đành nghẹn một hơi quay lại phòng bếp bưng thức ăn ra, lần này họ là lần đầu tiên nhìn thấy những đĩa đồ ăn đã thông qua kiểm tra an toàn. Tuy chúng bày trí đơn sơ nhưng sắc, hương đều đầy đủ,bọn họ lập tức lộp bộp một tiếng trong lòng.

Dẫn theo nhóm học đồ là các lão đầu bếp, mắt như bốc lửa nhìn chằm chằm vào mấy món ăn này, ánh mắt nghiêm khắc giống như có thực chất, nếu thật sự có thể, hẳn đã đuổi đám món ăn thô ráp không biết tên này ra khỏi phòng bếp của họ.

Nhóm học đồ vội vàng cẩn thận nín thở bưng những món kia rời khỏi tầm mắt lão sư, không ngờ ra ngoài rồi còn phải nghe quân thư kia chỉ huy trình tự lên món.

Đi phụ bếp của các lão sư đầu bếp hầu hạ trùng đực nhiều năm, bọn họ đã sớm đem vinh nhục của bản thân gắn liền với trùng đực, tuyệt đối không thể để thất lễ dưới Trùng đực các hạ, do đó mặc dù nhìn không quen cái vị đầu bếp quân thư của quân đoàn nhỏ không biết học từ đâu ra kia, nhưng khi bưng món vẫn cực kỳ cẩn thận, chỉ là càng lúc càng khó chịu trong lòng.

Cordis nhìn nhóm trùng cái lần lượt bưng đồ ăn lên, mở miệng giới thiệu:

“Elian các hạ, các vị, những món ăn này lần lượt là gỏi thịt, nấm hấp thịt, bún thịt, sườn kho tàu, đậu rán sốt, nồi hải sản, đậu đất hầm nạm thịt, rau xanh xào, thịt xào đơn giản, canh nấm hỗn hợp, còn có một con tinh thú nướng nguyên con còn chưa đưa ra. Nguyên liệu phần chay đến từ mấy tinh cầu do quân đoàn Z11 quản lý, nguyên liệu thịt đều đến từ tinh thú, kính mời các vị tùy ý thưởng thức.”

Elian và một hàng trùng nghe những cái tên món xa lạ nhưng dễ chịu, ánh mắt bị sắc hương rực rỡ của món ăn chiếm trọn, vốn đã hơi thèm, nhưng khi nghe Cordis nói nguyên liệu thịt đều là tinh thú, tất cả đều vô thức nhíu mày.

“Trung úy Cordis, độ an toàn của tinh thú còn chưa được viện nghiên cứu xác nhận, trực tiếp đặt những nguyên liệu này trước mặt các hạ là vô cùng không ổn.” Viện trưởng Branz mở miệng trước.

Elian đối với đội đầu bếp trong nhà y rất tin tưởng, ăn qua nhiều món ngon của các đầu bếp ưu tú, có thể nói món gì y cũng từng ăn, nhưng không ngờ món bưng ra lần này đều là những món y chưa từng thấy qua. Y bắt đầu tò mò về năng lực của Cordis, cũng vì khả năng xuất hiện thêm một đầu bếp truyền kỳ cho đế quốc mà tràn đầy mong đợi. Nhưng khi nghe đây là món làm từ tinh thú thì hơi tiếc nuối, bản thân y có thể ăn nhưng không thể ăn quá nhiều, nhưng nghe viện trưởng Branz như muốn gây khó dễ, liền hơi giận.

Y thanh giọng:
“Lão viện trưởng không cần lo, trùng đực không yếu ớt như vậy. Hơn nữa quân đoàn Z11 đã ăn lâu rồi cũng không có vấn đề gì… Không cần quá mức lo lắng.”

Branz ha ha cười hai tiếng, đưa mắt nhìn xuống bàn thức ăn, tỏ vẻ tán đồng.

Cordis căn bản không để ý hai vị khách đến từ bên ngoài này. Từ lúc món lên tới giờ cậu chỉ nghĩ mau được ăn. Tuy là đầu bếp nhưng khi nấu ăn cậu quá tự tin vào tay nghề của mình, nên lần này cậu còn chưa nếm thử, đúng là sơ suất.

May mà Elian không tiếp tục cùng Branz thảo luận về nguyên liệu, y cầm lấy bộ đồ ăn, tùy ý nói một câu “các vị dùng cơm”, rồi lập tức tự mình thử các món mà đầu bếp nhà y làm.

Trên bàn ăn, đối với chuyện dùng tinh thú làm thực phẩm, trùng kinh hãi nhất chính là Felix. Biểu cảm trên mặt anh ta hoàn toàn không giấu được. Nhưng sau khi kinh hãi, anh ta lại nhớ tới mỹ thực Cordis từng làm cho ăn, cả đồ ăn của nhà ăn, anh ta lập tức hiểu ra vì sao quân đoàn Z11 lại hào phóng đến mức ấy, hóa ra nguyên liệu của họ đều là từ tinh thú trong tinh tế.

Nhưng nhớ lại hương vị mỹ thực đã từng ăn, Felix lập tức đánh mất toàn bộ sự chống cự với việc dùng tinh thú để nấu ăn. Chưa kể hương thơm không ngừng tràn vào mũi anh ta, khiến anh ta hoàn toàn không thể khống chế bản thân.

Sau khi Elian cầm bộ đồ ăn lên, anh ta liền nhanh chóng cầm cái kẹp chia phần, hướng về đĩa bún thịt trước mặt gắp tới. Đây chính là món anh ta chưa từng được ăn!

Cordis theo sau, cậu gắp một ít từ tất cả các đĩa vào chén mình để nếm thử từng món, vừa để xác nhận mình phát huy bình thường, vừa vì cậu thèm ăn và muốn thử.

Gỏi thịt có đậu đất, nấm, rau xanh, sau khi trộn thì rắc thêm hương liệu, mỗi loại nguyên liệu đều có vị khác nhau mà vẫn tươi ngon hài hòa; nấm hấp thịt vừa có mùi thơm của nấm vừa có thịt tinh thú dạng chim mềm mịn; bún thịt có hương vị phức tạp phong phú, phần bọc ngoài là bột mễ ma kết tinh Lục Tinh, nhờ nó mới làm được món này; sườn kho tàu có nước kho đậm đà, miếng thịt lớn cắn một cái là rời ra; đậu rán sốt bên ngoài hơi giòn bên trong mềm, nước sốt hàm đạm nhưng chuẩn vị; nồi nấu hải sản là một nồi rất lớn, dùng bảy loại tinh thú dạng hải sản, đều lấy phần ngon nhất trên cơ thể chúng; đậu đất hầm nạm thịt thì vị thuần hậu, đậu đất giòn giòn, nạm thịt mềm mà không nhão; thịt xào đơn giản nhanh bằng lửa lớn, rõ ràng là thịt mà ăn lại có cảm giác sảng khoái ngon miệng, rau xào vừa vặn tạo ra vị thanh mát; cuối cùng uống một ngụm canh nấm hỗn hợp, vị nấm độc đáo tinh túy lan từ khoang miệng xuống yết hầu, đầu lưỡi hoàn toàn được phủ trong vị ngọt tươi, ăn hết một vòng từ đầu tới cuối, cả thân thể lẫn tinh thần đều được mỹ thực lấp đầy.

Cordis ăn hết một vòng, thỏa mãn nheo mắt, rồi đưa kẹp tới món cậu thấy ngon nhất để tiếp tục ăn.

Cậu hoàn toàn không nhận ra rằng hành động không câu nệ, thậm chí hơi làm càn của mình thật ra đã thu hút phần lớn trùng trong nhà ăn.

Frappel cùng Thượng tướng Manny có thể nói là được cậu dẫn nhịp, theo cậu mà ăn đúng trình tự như vậy. Bọn họ biết cậu là trùng hiểu mỹ thực nhất, cũng hiểu cách ăn nhất. Sau khi ăn, bọn họ hoàn toàn không còn tâm trí để ý dáng vẻ mình thể hiện trước Elian các hạ.

Lễ nghi xã giao, chủ động gợi đề tài, khen món của chủ nhân và sự chu đáo… tất cả đều bị họ ném ra sau đầu.

Mấy trùng quân đoàn Z11 gần như không đụng tới bộ đồ ăn và mỹ thực đang bày trước mặt của đầu bếp nhà trùng đực, trừ đôi đũa và cái kẹp gắp thêm đồ ăn là dùng nhiều nhất.

Còn bên phía Elian, bao gồm cả y, ban đầu đều cẩn thận ăn đồ ăn của đầu bếp nhà họ nấu trước. Rõ ràng đây đều là những món họ thường ăn rất ngon, nhưng dưới sự quấy nhiễu của những món xa lạ này, họ lại cảm thấy hương vị thường ngày dường như mất đi mỹ vị vốn có.

Không biết do trước mặt họ là một đám quân thư không hiểu lễ nghi, ăn uống như thể chưa từng được ăn đồ tự nhiên bao giờ, hay do mũi nhạy ngửi thấy hương thơm khác lạ, hay do đầu lưỡi cảm nhận vị đạo bất đồng nữa.

Elian ăn một lát thịt thăn chiên đến mềm mịn xong, buông bộ đồ ăn xuống, kéo một cái đĩa trống trước mặt mình đến gần hơn một chút.

Quân thư bên cạnh y lập tức đứng lên, khom lưng cầm cái kẹp, lần lượt gắp những món làm từ tinh thú vào cái đĩa trống đó cho y. Vì đây là món ăn xa lạ, nguyên liệu cũng xa lạ, động tác của anh ta có chút chậm chạp, không biết mình gắp có đúng phần Trùng đực các hạ thích ăn hay không.

“Renault, tôi đều muốn nếm thử.” Elian chỉ vào cái đĩa lớn thoạt nhìn không có chút thẩm mỹ nào, món ăn bên trong trông cũng hơi hỗn độn Y nhớ Cordis từng giới thiệu nó gọi là một nồi nấu hải sản, tuy xấu xí nhưng nhìn qua thật sự rất ngon.

Quân thư gật đầu vâng lệnh, lấy thêm một cái đĩa mới, tiếp tục gắp. Elian đã bắt đầu đưa lên một miếng thịt, bỏ vào miệng, nhai một chút, đôi mắt lập tức sáng ngời, hoàn toàn khác hương vị thường ngày y ăn.

Mỹ thực đặt trước mặt bọn họ nên sự kinh hãi, nghi ngờ và kháng cự khi nghe nguyên liệu là tinh thú cũng lập tức tan biến. Huống chi Trùng đực các hạ đã bắt đầu ăn, bọn họ không ăn cũng không hợp lý, liền rối rít gắp thịt tinh thú, chuẩn bị nếm thử xem nó rốt cuộc có hương vị thế nào.

Gildur là trùng nhanh nhất đuổi kịp, anh ta gắp một miếng thịt, nhét vào miệng nhai hung tợn trước mặt Trùng đực các hạ. Hương vị kỳ diệu khiến anh ta trợn tròn mắt.

Bên phía nghiên cứu viên, từ viện trưởng đến nghiên cứu viên cũng lặng lẽ đẩy món ăn đang ăn mà chẳng ra mùi vị gì sang một bên để bắt đầu ăn món mới.

Trong chốc lát, toàn nhà ăn chỉ còn âm thanh khẽ chạm nhau của bộ đồ ăn và tiếng nhai nuốt rất nhỏ, hoàn toàn mất đi phong thái lễ nghi xã giao thường thấy của tầng lớp trên Trùng tộc.

Cordis là trùng kiềm chế nhất. Cậu cảm thấy mình ăn cũng gần đủ, liền đặt đũa xuống, nhớ ra còn một con nướng nguyên con chưa đem lên.

Trong mắt các trùng tộc khác đã sớm không còn bóng dáng cảm giác chán ghét ban đầu đối với nguyên liệu tinh thú. Dù bọn họ còn đang cố duy trì thể diện, nhưng động tác không ngừng gắp, và việc cùng đồng bạn nhìn chằm chằm phần đồ ăn còn lại trong mâm, ánh mắt như đao kiếm giao nhau, đã chứng minh bọn họ hoàn toàn trầm mê trong mỹ thực tinh thú.

Khi quân thư bên cạnh Elian biến mất như bóng quỷ, Cordis không nhận ra. Đến khi ngửi thấy hương thịt nướng đặc biệt lan vào không khí, cậu lập tức chuyển mắt nhìn thẳng hướng món vừa được mang lên.

Renault đi bên cạnh mấy học đồ đầu bếp đang đẩy một chiếc xe con, trên giá là một con thú nướng cực lớn, mùi thịt lan tỏa bốn phía, da vàng giòn hoàn hảo.

Trên bàn ăn ngoài phần còn lại chỉ còn sót chút ít trước mặt Elian. Mâm trước mặt các trùng khác đều sạch trơn, bọn họ còn có chút chưa thỏa mãn. Khi ngửi thấy mùi thịt nướng, cùng nhau quay đầu lại nhìn, đồng tử đều run lên.

Một con rất lớn, nhìn vừa thơm vừa giòn vừa ngon!

Cordis đứng lên, nhìn về phía Elian:

“Các hạ, con nướng nguyên con này nên để ngài tự mình hạ đao đầu tiên, rồi ban cho các trùng còn lại.”

Elian cười:
“Được, tôi rất vui lòng!”

Nghe thế, cuối cùng Gildur cũng thấy vị trung úy này thuận mắt hơn đôi chút. Biết làm mỹ thực là một ưu điểm, biết giữ khoảng cách và tôn trọng các hạ lại là ưu điểm khác.

Elian hứng thú bước lên. Renault rút bội đao của mình, hai tay dâng lên:

“Các hạ, thỉnh dùng cái này.”

Elian nhận lấy đao, đánh giá con thú nướng khổng lồ, quay đầu hỏi Cordis:

“Tôi nên hạ đao từ chỗ nào?”

Cordis suy nghĩ một chút rồi chỉ huy học đồ đẩy xe lên, bảo bọn họ cùng nhau đem tinh thú nướng chuyển lên bàn. Phía sau bàn không có trùng nào ngồi, mặt bàn trống, vừa vặn để đặt nó xuống.

Tinh thú lớn như voi sau khi nướng có co lại nhưng vẫn rất to, đặt lên bàn vẫn như một quái vật khổng lồ.

Cordis chỉ dẫn cách hạ đao. Elian gật đầu, không hời hợt cắt bừa rồi giao cho học đồ xử lý, mà nghiêm túc làm theo hướng dẫn của Cordis, từng nhát dao nhanh gọn, mau chóng chia thành mấy phần lớn. Khi cắt ra, hương liệu và đậu đất nhét trong khoang bụng cũng tràn ra, hương thơm lại càng đậm đặc.

Elian thấy thú vị, cầm cái đĩa trống, cắt một phần mà y cho là ngon nhất đặt lên đó, đưa cho Renault:

“Vất vả rồi, Renault.”

Renault nhìn thoáng qua trùng đực, nhận lấy và nói lời cảm tạ.

Gildur nhìn hai trùng phối hợp ăn ý như vậy, liền tiến đến bên cạnh Elian, ý tứ rõ ràng rằng anh ta cũng muốn được Trùng đực các hạ chọn cho một phần ngon nhất.

Elian cười và cũng cắt cho anh ta một phần thịt nướng thoạt nhìn không tệ.

Cordis bị mấy chuyện tình cảm giữa bọn họ thu hút nhìn một chút, rồi lại quay lại nhìn chăm chú những mảng da giòn vàng rơi xuống thành từng miếng , lát nữa cậu nhất định phải gắp hết vào mâm mình.

Trong bụng còn có lớp mỡ mềm hút đầy nước thịt, kèm hương liệu, vị đó tuyệt đối không thua gì thịt nướng.

Sau khi Elian được quân thư của mình lấy giúp phần thịt bụng, y trở về chỗ và ra hiệu cho các trùng khác tự lấy phần mình thích.

Nhà ăn lập tức náo nhiệt hẳn lên. Với một con tinh thú nướng nguyên con kích cỡ lớn như vậy, ai cũng lấy được phần thịt mình muốn.

Tuy tinh thú to, nhưng Cordis dùng hương liệu rất nhiều, lò nướng cũng đủ lửa, quay chín cả con thú, phần da ngoài giòn xốp, phần thịt bên trong lại giữ được hương vị thịt tinh thú hòa với gia vị, phía trong một số phần không bị nướng quá, nên thịt vẫn đầy nước, cắn vào mềm trơn vô cùng.

Xốp giòn, dai vừa, trơn mềm- tất cả hội tụ trên từng miếng thịt, và điều thần kỳ nhất là không có cảm giác món nào kém hơn món khác.

Cordis ăn xong liền cảm thấy loại tinh thú này cực kỳ thích hợp để nướng. Nó không giống như cậu từng tưởng tượng thịt dê nướng nguyên con, thịt dê tanh và không phải ai cũng ăn được. Tinh thú này nướng lên lại có mùi như được nướng bằng gỗ quả, như thể bản thân nó sinh ra đã hợp để nướng.

Cậu nếm thử cả phần đậu đất, nấm và hành tím hấp thụ đầy nước thịt trong bụng , món chay này lại có một vị ngon khác.

Ăn thịt xong, cậu lại cắt một khúc xương sườn. Trong lúc nướng, rất nhiều thứ được quét lên thân tinh thú, nướng đến mức nhất định còn phải rạch hoa hai mặt để dễ chín hơn, ngon hơn.

Thịt bám trên xương sườn có vị khác phần thịt thuần lúc nãy. Nó phải dùng răng cắn xé, mang theo chút gân màng, rất ngon khi nhai.

Trùng tộc vốn giỏi ăn xương, nhai xương đối với bọn họ không khó, thậm chí càng thêm phong vị.

Điều duy nhất phải cân nhắc chính là… cầm xương lên gặm có khó coi hay không.

Khi ăn Cordis rất hiếm khi quan tâm thể diện. Frappel, Thượng tướng Manny và Felix cũng không quan tâm, theo cậu ăn thì tuyệt đối sẽ không sai.

Hai tay bọn họ cầm xương sườn gặm lên trông có hơi khó coi, nhưng ăn vào thật sự thơm ngon.

Một nghiên cứu viên giữa hội có chút do dự, rồi cũng bắt chước, hiện trường không ai để ý đến cậu ta, cứ thế mà cho đồ ăn ngon vào bụng một cách thực tế hơn.

Cậu ta ăn đến thấy vui, đã nghĩ tới sau này có thể không còn cơ hội này nữa, nên giờ liền muốn tận dụng cơ hội để ăn thêm vài miếng nữa cho đã.

Cordis ăn nửa cái xương sườn, cảm thấy hơi no bụng, kiên trì ăn nốt, lần đầu tiên cậu rơi vào trạng thái này, cậu cảm thấy bụng căng và muốn một ít trà tiêu thực; cậu không nhịn được nằm dài trên ghế, cố gắng không xoa bụng vì tay vẫn còn dơ.

Sau khi no, đầu óc cậu cũng hơi chững lại, Cordis bất chấp hoàn cảnh, trong chốc lát đầu óc cậu như trống rỗng không suy nghĩ.

Khi tỉnh lại, trên bàn cơm những đồ ăn thừa và canh nước đã được dọn sạch, trước mặt cậu đặt sẵn khăn ướt, rõ ràng các trùng khác thu dọn xong rồi nhưng cũng chưa kịp trở lại trạng thái ban đầu; nhóm nghiên cứu nhìn về hàng trùng của quân đoàn Z11, ai nấy đều có chút ngượng nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ hòa hoãn.

Elian cũng cảm thấy khó mà ăn thêm nữa, y xem tư liệu về tinh thú thì thấy mô tả cảm giác dễ no, thoạt đầu thấy rất hấp dẫn, nhưng sau khi ăn mấy món ngon kia xong lại có chút tiếc là cảm giác no kia làm y không thể ăn thêm.

Y thu hồi lại vẻ thoải mái, mỉm cười nói với Cordis:
“Trung úy Cordis, tôi đã ăn thử thịt tinh thú trong món, hiếm có thứ nào sánh được với tinh thú này, cũng phải nói là nhờ cậu bày trí nghệ thuật, hôm nay tôi ăn ngon nhất trong mấy năm qua.”

Sau lời khen của Elian, trừ Cordis ra, những trùng khác đều lộ vẻ ngạc nhiên không giấu được. Có thể làm một vị trùng đực cấp cao ở đế quốc phải thốt lời như vậy- lại còn là Trùng đực các hạ trùng thân duy nhất của Trùng Hoàng — thì nghệ thuật nấu ăn của Cordis quả là khó lường.

Cordis hơi cúi người đáp lại, tỏ vẻ cảm ơn lời tán dương.

Ngay sau đó Trùng đực liền hỏi với giọng có vẻ hơi run: “Cordis, cậu có sẵn lòng trở về Đế tinh cùng tôi không?”

Frappel vốn hơi hạ mắt lập tức trợn to, nhìn về phía Elian ngồi ngay đó đang mỉm cười như một trùng tư thái bình thường thân thiện với quân thư, ít trùng cái nào có thể từ chối.

Cordis phản ứng rất nhanh, hơi lắc đầu:
“Các hạ, tôi là trung úy quân đoàn Z11, phụ trách toàn bộ nhà ăn quân đoàn, không thể theo ngài về làm đầu bếp cá nhân được. Tôi muốn để càng nhiều trùng thưởng thức món tôi làm.”

Elian hơi khép mắt:
“Tôi sẽ không trói buộc cậu. Tôi có thể đầu tư giúp cậu mở nhà hàng ở Đế tinh, như vậy sẽ có rất nhiều trùng đến ăn món cậu làm.”

“Tôi vẫn thích ở đây hơn.” Cordis thẳng thắn nhìn Elian, trả lời như thể không chút băn khoăn.

“Được thôi.” Elian cười, không hề tỏ vẻ toan tính gì, rồi hỏi, “Lần sau khi vẫn ở quân đoàn, tôi có thể thường xuyên ăn món cậu làm chứ?”

“Tất nhiên, tôi rất vui lòng.” Cordis là đầu bếp quân đoàn, nấu ăn là chức trách của cậu.

Ánh mắt viện trưởng Branz liếc về phía Frappel, khi Elian chủ động đưa cành ô liu cho Cordis, tuy biểu cảm anh chỉ thay đổi nhỏ nhưng một tia chán ghét hiện lên trong mắt anh vẫn bị kìm giữ.

Cordis lần lượt từ chối, vẻ mặt Frappel mới lấy lại bình tĩnh.

Frappel chủ động nói:
“Viện trưởng Branz, Cordis hiện có thời gian, có thể hợp tác làm thí nghiệm ngay được không?”

Lúc này Elian mới chợt nhớ tới lý do họ đến, để khiến viện trưởng tập trung đến chuyện này. Y hạ mắt, lười nhìn bọn họ, như để xác nhận đáp án; viện trưởng quả nhiên vẫn quyết tâm, có vẻ trùng ở viện nghiên cứu không quá mềm dẻo.

Branz thấy Frappel không ngại nhắc đến thí nghiệm, sắc mặt ông cũng không đổi, mỉm cười nhìn về phía Cordis:
“Nay được, phiền trung úy hợp tác với tôi.”

“Không phiền.” Cordis cũng đáp và mỉm cười.

Một hàng trùng rời đi, nhóm nghiên cứu viên đã phát hiện tinh thần lực mình dao động, ai nấy quay về với hồ sơ thí nghiệm. Felix đi theo Cordis cùng hàng trùng, cũng đi cùng họ.

Elian được quân thư của mình hộ tống về phòng, để bác sĩ kiểm tra tình trạng cơ thể; cảm nhận năng lượng hấp thụ vừa ăn khiến y còn lắc đầu từ chối vài điều kiện khám.

Hiện giờ tâm trạng toàn bộ trùng đầu bếp theo Elian ra ngoài lần này đều không tốt, nhìn lại phòng bếp, đồ ăn của họ gần như còn nguyên vẹn, nhiều món còn nguyên xi chưa chạm đũa.

Ngược lại, những món của Z11 hầu như đã ăn không còn một mảnh, cái mâm kim loại xấu xí phản chiếu lại gương mặt họ trông có phần khó coi.

“Thầy ơi, thật sự thơm quá.” Một học đồ nhỏ nói, bưng hai mâm đồ ăn rồi thu dọn tàn canh, vị giác như bị thách thức chưa từng có.

Gương mặt các đầu bếp trùng tối sầm, im lặng lâu, bọn họ đều là đầu bếp tên tuổi lớn, lần này ra ngoài nói chuyện cũng phải suy nghĩ một lát, mở miệng bảo mọi người nếm thử phần đồ còn lại.

“Phải biết xem nó rốt cuộc có vị gì, chúng ta mới theo kịp được.”

Nếu tinh thú thực sự trở thành nguyên liệu thông thường, kho nguyên liệu của họ sau này sẽ vô cùng phong phú. Họ tính không thể để quân thư coi thường, nên trước hết phải tiếp xúc với nguồn nguyên liệu mới này, và cần dẫn đầu cho các gia tộc khác.

Lần ra ngoài này cũng là một dịp may mắn mà bọn họ gặp được.